Truyện CườiTruyện Cười Dân Gian

Vợ chồng … bán kẹo

   Hai vợ chồng muốn ghẹo nhau giữa ban ngày nhưng khổ nỗi anh đầy tớ cứ ở nhà nên vợ chồng không làm gì được. May thay hôm ấy, ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ ra cách cho đầy tớ đi sang làng dưới buôn kẹo vừa kiếm được tiền, vừa đẩy đi cho khuất mắt. Đầy tớ nghi lắm, không biết tại sao lại bảo mình đi bán kẹo. Anh ta trở về lẻn ra sau nhà và nghe thấy vợ chồng đang nói chuyện với nhau. Các  bạn tò  mò muốn biết đôi vợ chồng này hàn huyên gì với nhau trong lúc đầy tớ vắng nhà thì đọc câu truyện cười dưới đây nhé.

 

   Vợ chồng … bán kẹo

 

Hai vợ chồng nhà nọ muốn ghẹo nhau giữa ban ngày, nhưng sợ đày tớ biết. Hôm ấy, ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ mẹo cho đầy tớ đi buôn kẹo đến đó bán kiếm thêm ít tiền, tiện thể cho nó đi khuất mắt.

Người đầy tớ nghĩ bụng: “Quái! Sao bỗng dưng hôm nay lại bảo mình đi bán kẹo? Hẳn ở nhà có sự gì đây”. Thế là anh ta trở về lẻn ra đằng sau nhà, rình xem.

Vợ chồng nhà chủ đưa nhau vào buồng, chồng hỏi đùa vợ:

– Về sau tôi chết, thì mình khóc là gì nào?

– Tôi khóc mình là: “Anh ơi! Chứ là gì nữa?”

Vợ lại hỏi đùa chồng:

– Về sau tôi chết, thì khóc là gì?

– Tôi khóc là: “Em ơi chứ là gì nữa?”

Người đày tớ nghe thấy thế, liền rao lên:

– Ai mua kẹo ra mua!

Anh chồng vội chạy ra quát:

– Sao không xuống dưới mà bán!

– Thưa ở đây có những hai đám ma còn không bán được đồng nào, nữa là đằng
kia chỉ có một đám.

Đọc truyện cười vợ chồng bán kẹo

   Trong lúc đầy tớ đi ra ngoài, ông chủ đưa bà chủ vào phòng và hỏi sau này tôi chết bà khóc là gì. Bà vợ trả lời là khóc anh ơi, bà cũng hỏi ngược lại chồng, ông chồng trả lời sau này bà chết thì ông sẽ khóc là em ơi. Tên đầy tớ nghe thấy vậy rao ai mua kẹo không? Ông chủ nghe thấy vội chạy xuống quát sao không ra làng dưới mà bán. Tên đầy tớ lém lỉnh trả lời: tại ở đây có 2 đám ma còn chưa bán được cái kẹo nào huống hồ là 1 cái.

 

   ÔNG NỌ BÀ KIA

 

Trong làng Quỳnh ở, các chức sắc thấy Quỳnh được chúa gọi vào hầu luôn thì khâm phục lắm, chẳng ai bảo ai mà kẻ nào người nấy đều đến nhờ cậy Quỳnh giúp đỡ, mong được hưởng chút ấm nhà chúa.

Một hôm Quỳnh ở kinh đô về, cho gọi các chức sắc đến, bảo có muốn làm ông nọ bà kia thì tối đến nhà Quỳnh đánh chén, rồi ngày mai Quỳnh đưa lên kinh đô sớm.

Các chức dịch bao phen mong đợi, nay thấy Trạng hẹn đưa vào kinh đều chắc mẩm phen này hẳn phải lên chức ông nọ bà kia. Vì thế, ông nào ông nấy vênh vang về nhà quát vợ sắp sếp áo quan để tối đến nhà Trạng uống rượu, ngủ đấy, mai trẩy kinh sớm. Các bà vất vả một buổi sắm sanh cho chồng, nhưng cũng mở cờ trong lòng vì sắp được thành ông nọ bà kia.

Tối đến Trạng đãi các vị chức dịch một bữa rượu túy lúy càn khôn. Ông nào, ông nấy say đứ đừ, lăn chiêng ra ngủ.

Lúc ấy đã quá nửa đêm, Trạng mới sai đem võng tới, võng ông nọ về nhà bà kia và bảo rằng ông bị trúng cảm, phải xoa dầu, đánh gió ngay kẻo nguy hiểm đến tính mạng.

Các bà hoảng hốt, đang đêm vùng dậy, đèn đóm nhập nhoạng ra sức mai cà tóc gáy, cứu chữa các ông gần đến sáng mới tỉnh. Trời tảng sáng, nhìn rõ mặt người thì hóa ra không phải chồng mình. Các bà ngớ người ra, thẹn quá hóa giận:

– Phải gió các nhà ông này, ở đâu lại đến đây nằm vạ!

Ông kia tỉnh dậy, không biết đầu đuôi xui ngược ra sao, thấy mình nằm ở nhà người khác, đâm hoảng, thẹn thùng và lủi ra về. Đến nhà, lại chứng kiến cảnh vợ mình cũng đang mắc cỡ trong cảnh “ông nọ bà kia” hệt như thế.

Bấy giờ các ông mới biết là bị Trạng lỡm, ức quá vặc nhau:

– Nào, được làm ông nọ bà kia đã sướng chưa!

truyện cười ông nọ bà kia

Đọc truyện cười ông nọ bà kia

   Thấy trạng Quỳnh được chúa gọi vào hầu suốt nên ai nấy trong làng đều phục lắm, ai nấy đều đến nhờ Quỳnh giúp đỡ. Một hôm, Quỳnh từ kinh đô về, gọi các chức sắc lại bảo nếu ai muốn lên ông nọ bà kia thì tối sang nhà Quỳnh uống rượu rồi sáng Quỳnh đưa lên kinh đô. Nghe xong mọi người mừng lắm, về bảo vợ sắm sửa quần áo để mai lên kinh đô với Quỳnh. Chắc phen này phải lên được ông nọ bà kia. Tối đến trạng đãi các ông một bữa rượu no say, ai nấy say khướt. Lúc này Quỳnh mới sai cáng ông nọ về nhà bà kia, bảo với các bà vợ ông bị trúng cảm, phải xoa dầu, đánh gió ngay không nguy hiểm đến tính  mạng. Đang đêm nghe thấy vậy, các bà vùng dậy, đánh gió xoa dầu. Vì đèn mờ mờ nên đến sáng mới nhận ra đó không phải chồng mình. Lúc đó biết Quỳnh lừa thì tức lắm nhưng không làm gì được.

   CHẢ GIẤU GÌ BÁC

 

Có một ông lâu ngày đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả. Chủ kiếm trầu mời khách nhưng giữa cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.

Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.

Thấy bạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.

Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng trầu và khẩn khoản mời.

Ông khách khen cơi trầu đẹp và nể lời cầm miếng trầu lên tay ngắm nghía:

– Thứ cau của nhà bác chắc bổ vào dịp trời mưa nên nó lắm xơ nhỉ?

– Không đâu ạ, đó chính là miếng trầu bác mời dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nên nó hơi bị giập ra.

   Một ông đến nhà bạn thân chơi. Hai người lâu ngày mới gặp nhau nên trò chuyện rôm rả. Chủ đem trầu ra mời khách nhưng cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ cứ mời mãi nên ông khách cũng đành phải ăn cho phải phép. Một thời gian sau, ông này lại sang thăm trả. Thấy bạn đến chơi ông này mừng lắm, mời lên nhà rồi lại mời trầu. Trong cơi trầu lần này lại chỉ có một miếng trầu. Ông khách khen cơi trầu đẹp và cầm miếng trầu trên tay, ngắm nghía và bảo: thứ cau nhà bác chắc bổ vào dịp trời mưa nên xơ lắm nhỉ. Chủ nhà bảo: đó là miếng trầu bác mời dạo nọ, tôi ngậm nên hơi bị giập ra đấy.

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..