[20]-Trịnh - Nguyễn (1533-1788)Nhân Vật Lịch SửThời kỳ lịch sửViệt Nam

Trịnh Sâm

Tên khác Tĩnh Đô Vương
Năm sinh Kỉ Mùi 1729 – Nhâm Dần 1782
Tỉnh thành Không rõ
Thời kì – Trịnh – Nguyễn (1533-1788)

Chúa thứ tám của họ Trịnh, hiệu Tĩnh Đô vương, con trưởng Trịnh Doanh.

Năm Mậu dân 1758, ông được phong làm Tiết chế Thủy bộ chư quân, Thái úy, tước Tĩnh Quốc Công. Năm 1767 Trịnh Doanh mất, ông được nối ngôi tự xưng là Nguyên soái Tổng quốc chính Tĩnh Đô vương, hai năm sau lại tự phong là Nguyên soái Tổng quốc chính, Thượng sư Tĩnh vương. Năm Canh dần, 1770 ông còn thêm tôn hiệu là Thượng phụ Duệ đoán Văn công Võ đức Tĩnh vương.

Trong đời ông cầm quyền, có hai việc gây tai tiếng trong phủ chúa đưa đến sụp đổ cơ nghiệp họ Trịnh: phế Hoàng thái tử Lê Duy Vĩ rồi giết đi, truất con lớn là Trịnh Khải (Tông) để lập con nhỏ là Trịnh Cán làm Thế tử (Cán là con ông và ái phi Đặng Thị Huệ).

Năm Nhâm dần ông mất hưởng dương 43 tuổi, được truy phong là Thánh tổ Thịnh vương. Sau khi ông mất, quân Tam phủ (Kiêu binh) nổi loạn phế Trịnh Cán, lập Trinh Khải lên làm chúa. Từ ấy cơ nghiệp chúa Trịnh suy vi, đổ nát, mở đường cho Nguyễn Huệ ra Bắc diệt nốt họ Trịnh.

Ông còn là nhà thơ có tài, các tác phẩm chính của ông gồm:

Tâm thanh tồn duy thi tập
Nam tuần kí trình
Bình Hưng thực lục
Tây tuần kí trinh thi
Bính Ninh thực lục
Danh từ thực lục

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..