Truyện CườiTruyện Cười Dân Gian

Không cần học nữa

Không cần học nữa..

Không cần học nữa Một lão nhà giàu đã dốt lại hà tiện. Con đã lớn mà không cho đi học, sợ tốn tiền. Một ông khách thấy vậy, hỏi:
– Sao không cho thằng nhỏ đi học trường?

– Cho cháu đến trường, sợ học trò lớn bắt nạt.
– Thì rước thầy về nhà cho cháu học vậy!
– Nó chưa có trí, biết nó có học được hay không?
– Có khó gì, thầy sẽ tùy theo sức nó mà dạy. Nay dạy chữ nhất là một, một gạch, qua ngày mai, dạy nó chữ nhị là hai, hai gạch, qua bữa mốt, dạy nó chữ tam là ba, ba gạch, lần lần như vậy thì cháu phải biết chữ. Khách ra về, thằng con mới bảo cha:
– Thôi, cha đừng rước thầy về tốn kém. Mấy chữ ấy con không học cũng biết rồi… Con nghe qua là đã thuộc!
Người cha bảo nó viết chữ nhất, chữ nhị, chữ tam, nó viết được cả, ông ta khen con sáng dạ, không mời thầy về nữa. Một hôm, người cha bảo nó viết chữ vạn. Nó thủng thẳng ngồi viết, viết mãi đến chiều tối cũng chưa xong. Người cha mắng:
– Viết gì mà lâu thế? Nó thưa. – Chữa vạn dài lắm bố ạ! Con viết hơn nửa ngày mà được nửa chữ thôi!

Thích xu nịnh..
Một người giàu có nói với một người nghèo:
– Tao giàu có nghìn vàng, sao mày không xu nịnh tao?
Người kia nói:
– Ông có nghìn vàng, việc gì đến tôi mà tôi phải xu nịnh ông?

Người giàu bảo:
– Tao chia cho mày một nửa, mày xu nịnh tao nhé?
Người kia nói:
– Thế thì tôi cũng giàu bằng ông rồi, việc gì tôi phải xu nịnh?
Người giàu lại nói:
– Tao cho mày cả, hẳn mày phải xu nịnh tao chứ?
Người kia bảo:
– Lúc đó thì ông phải xu nịnh tôi mới phải!

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..