[23]-Pháp đô hộ (1883-1945)Nhân Vật Lịch SửThời kỳ lịch sửViệt Nam

Huỳnh Công Miêng

Tên khác Hai Miêng
Năm sinh Mậu Ngọ 1858 – Ất Mùi 1895
Tỉnh thành Tiền Giang
Thời kì – Pháp đô hộ (1883-1945)

Tay sai thực dân Pháp, theo mặt chữ Hán, chính tên là Miên (vì còn có người em tên Viễn), nhưng giấy tờ hộ tịch và các sách chữ quốc ngữ đều ghi là Miêng.

Con thứ hai của lãnh binh Tấn, nên tục gọi cậu Hai Miêng.

Thân phụ ông chính là người phản bội đã bắn chết nhà yêu nước Trương Định và dẫn quân Pháp ra đảo Phú Quốc vây bắt Nguyễn Trung Trực.

Cậy thế cha, ông ngang dọc khét tiếng, được Pháp cho sang Pháp học. Khi về, lại theo Đốc phủ Trần Bá Lộc ra miền Trung đàn áp phong trào kháng chiến yêu nước. Miên từng cao rao xưng mình là “Miễn tử lưu linh”, sống theo kiểu anh hùng hảo hán, hết tiền thì gặp quan Tây cho, tha hồ xài phí.

Năm Ất vị 1895, ông chết, chôn ở Sài Gòn, mả xây bằng đá xanh, nằm ở đường Nguyễn Tấn Nghiệm cũ (nay là đường Trần Đình Xu).

Cuộc đời ông được nhắc nhở qua tập thơ Cậu Hai Miêng khá phổ biến, mà giới bình dân thường nhắc đến hai câu:

Cậu Hai cậu chớ có lo
Hết tiền cậu cứ xuống kho lấy xài.

Trong Quôc âm thi hiệp tuyển Lê Quang Chiếu cớ thơ điếu khéo, giọng chua chát, ngầm lên án kẻ bán nước hại dân này:

Số hệ ai làm hỡi cậu Miêng?
Ba mươi tám tuổi dõi huỳnh tuyền
Sao lờ Bến Nghé xiêu người ngó,
Khói tỏa Cầu Kho thảm vợ hiền
Đúng bực phong lưu trời vội dứt!
Những trang hào kiệt đất không kiêng!
Cho hay khuất bóng danh còn tục,
Nhựt báo đòi nơi đã khắp truyền.

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..