[20]-Trịnh - Nguyễn (1533-1788)Nhân Vật Lịch SửThời kỳ lịch sửViệt Nam

Dương Huân

Tỉnh thành Không rõ
Thời kì – Trịnh – Nguyễn (1533-1788)

Danh sĩ đời Lê Ý tông, không rõ năm sinh, năm mất.

Ông cùng vói Đặng Trần Côn đều có tiếng hay văn, lại cùng giỏi lối phú tám vận. Tài ông hơn cả Đặng Trần Côn, ông Đặng làm mỗi bài phú vài ngày mới xong, còn ông thì hạ bút viết không sửa chữ nào. Làm ra bài nào, sĩ phu đều truyền tụng người ta ví ông và Đặng Trần Côn với hai danh sĩ đời Tống là Trần Vô Dĩ (tức Trần Sư Đạo) và Trần Thiếu Du (tức Trần Quan).

Sách Thoái thực ký văn chép chuyện ông và Đặng Trần Côn từng đua tài với nhau như sau:

Có lần cùng làm bài phú Tiếng kêu của đêm tuyết (sự tích Tống Thái tổ) vần thứ hai cùng làm rằng:

“Vô tình tư đệ, phương nhàn điểm điểm chi canh; Dĩ tỏa châu môn, hốt thính thanh thanh chi khấu”.

Nghĩa:

Nhà riêng vô tình, canh vừa dứt thùng thùng tiếng trống. Cửa son đã khóa, ta thoắt nghe văng vẳng tiếng kêu.

Cả hai người đều lập ý giống nhau. Đến vần thứ tư, Đặng Trần Côn làm:

“Đường bệ tịch gian đàm tiếu, tửu thực chi thê tẩu diệc văn; Càn khôn bôi lí kinh dinh, bạn thùy chi sơn hà dục động”.

Nghĩa:

Cười nói trên giường đường bệ, rượu cơm vợ thiếm từng nghe, kinh dinh trong chén càn khôn giấc ngáy giang sơn muốn dậy

Còn ông thì làm rằng:

“Đường phân thúc tẩu, trùng yên chi tọa chuyển ôn; đồ chi U, Yên, thiên cổ chi thù tư tuyết”

Nghĩa là:

Nhà ngăn chú thím, giường hai lần đệm càng êm, đồ trỏ U, Yên thù nghìn năm chưa phải rửa. Một nguời có một thời gian mới làm xong một nguời làm ngay trong giờ thi, đều có câu hay cả.

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..