[14]-Nhà Trần (1225-1400)[15]-Nhà Hồ (1400-1407)

Đoàn Xuân Lôi

Danh sĩ cuối đời Trần – Hồ, không rõ năm sinh, năm mất, quê làng Trâu Lỗ, có sách chép Hòa Lỗ, huyện Tân Phúc (sau đổi là Thiên Phúc, rồi đổi là Hiệp Hòa, nay thuộc Đa Phúc, tỉnh Vĩnh Phú).

Năm Giáp tí 1384, ông đỗ Thái học sinh, dạy ở Quốc tử giám, nổi tiếng văn thơ. Tính ông khảng khái không kiêng dè ai cả. Nhân đọc sách Minh đạo của Hồ Quí Ly, ông không đồng ý ở nhiều đoạn, bèn viết một bài bình luận gởi thẳng cho Quí Ly, bài bác gay gắt. Hồ Quí Ly bị chạm tự ái, nổi giận hạ lệnh đày ông đi một châu khác. Đồng thời, trạng nguyên Đào Sư Tích là người hay lui tới đọc sách với ông cũng bị giáng chức, vì Quí Ly cho là cùng một phái với ông.

Sau, được phục chức, làm đến Trung thư hoàng môn thị lang, kiêmThông phán ở Ái Châu, ít lâu ông bệnh, mất tại chức.

Văn chương, tư tưởng ông nức tiếng một thời. Có lần người nông dân ở Tây Đô (Thanh Hóa) bắt được một con sâu hình dạng giống lá cây, dâng lên vua.

Triều đình cho điềm lành của kinh đô mới, đặt tên sâu ấy là con ngựa lá (diệp mã nhi). Nhân đó các danh sĩ đều làm phú chúc tụng. Bài của Nguyễn Phi Khanh khá hay.

Bài phú của ông tuyệt diệu, Trình Văn Huy có lời phê: “Lời rang rảng có nhiều câu kì lạ”.

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..