Truyện CườiTruyện Cười Dân Gian

Trời sinh ra thế.

Các cụ có câu “cha mẹ sinh con trời sinh tính” mỗi con người hi sinh ra ai cũng có một tính cách khác nhau. Một phú ông có hai anh con rể mỗi người đều có một tính cách khác nhau nên ông bố vợ đã thử xem ai là người thông minh hơn. Chúng ta cùng theo dõi câu truyện cười dân gian “Trời sinh tính” xem anh rể làm ruộng có đấu khẩu được với anh chàng thư sinh không nhé.

Truyện cười dân gian: Trời sinh ra thế.

Xưa có một ông nhà giàu sinh được 2 cô con gái, cô chị gả cho người làm ruộng, cô em gả cho người học trò. Một hôm thong thả, bố vợ cùng 2 con rể đưa nhau đi chơi, bố nghe tiếng con ngỗng kêu, mới hỏi:

– Làm sao tiếng nó to thế nhỉ?

Người học trò nói chữ:

– Trường cổ tắc đại thanh.

Người làm ruộng nói:

– Trời sinh ra thế!

Đi được một khoảng, thấy con vịt đang bơi dưới ao, bố lại hỏi:

– Tại sao nó nổi?

Người học trò lại nói chữ:

– Đa mao thiểu nhục tắc phù.

Người làm ruộng lại nói:

– Trời sinh ra thế!

Đến lúc về nhà, 3 bố con ngồi uống rượu, bố khen con rể học trò hay chữ mà chê con rể làm ruộng dốt.

Người con rể làm ruộng tức mình mới tới hỏi người học trò:

– Tôi thì dốt thật mà chú nói: “Trường cổ tắc đại thanh” là nghĩa làm sao?

Người học trò đáp:

– Nghĩa là cổ dài thì tiếng to.

Người làm ruộng mới bẻ:

– Thế con ếch, con ễnh ương cổ dài đâu mà tiếng cũng to?

Rồi lại hỏi:

– Chú nói: “Đa mao thiểu nhục tắc phù” nghĩa làm sao?

Người học trò đáp:

– Nghĩa là nhiều lông ít thịt thì nổi.

Người làm ruộng lại bẻ:

-Thế thì con thuyền lông đâu, thịt đâu mà cũng nổi? Lúc đó, ông bố mới gật đầu nói:

– Ừ, ra dốt đặc còn hơn hay chữ lỏng.

Trời sinh ra thế.

Kén rể hay chữ.

Lão trọc phú nọ muốn kén một người rể hay chữ. Ðợi mãi chẳng có tú cử nào đến. Có thằng bịp biết chuyện, lập kế lấy cái gia tài của lão. Hắn mua hai hòm sách nát, thuê người gánh, giả làm học trò. Lão kia đang ngồi trong hàng nước, hắn đi vào. Thấy hắn ra dáng học trò, lão bắt chuyện, rồi mời về nhà. Ðêm đến, hắn đốt đèn giả vờ xem sách, khuya mới đi ngủ. Lão mừng thầm, định bụng sẽ gả con gái cho, nhưng còn muốn thử tài học của hắn ra sao. Nhân có người hàng xóm sang mượn cái mâm đồng về dọn cơm khách, lão nhờ hắn đánh dấu cho, kẻo lẫn. Hắn lấy vôi vẽ loằng ngoằng như xích chó. Lão chả hiểu gì, hỏi hắn, hắn trả lời liến thoắng:
– Ðó là lối chữ thảo đấy ạ!
  Lão trầm ngâm suy nghĩ: “Thằng thông minh thật, họ có ý gian, muốn đánh tráo đồ vật nhà ta, cũng chẳng được. Biết nó viết thảo chữ gì?” Lại khi ngồi nói chuyện với hắn nghe hắn xổ ra một tràng Chi, hồ, giả, dã rất là thông thái. Lão chắc mẩm hắn hay chữ thật, bàn với con gái nên lấy hắn, về sau sẽ được nhờ. Thế là hắn được vợ.

  Gặp lúc làng có đám nghe nói hắn hay chữ, làng cắt hắn đọc văn tế. Lão lấy làm hãnh diện cho con rể mình. Còn hắn thì chẳng tìm được lý do nào mà từ chối. Hôm đám, hắn quỳ xuống, cầm chúc bản đọc. Ðọ được chứ duy ở đầu câu, hắn liền đỏ mặt tía tai, rồi đạp hương án, trèo lên bàn thờ, giả vờ lên đồng, thé ầm ĩ:
– Làng nầy thiếu gì người đọc văn tế được mà lại sai thằng này ở đâu đến đọc! Có phải nó khoe nó hay chữ, thì ta lấy hết chữ cho mà xem!
Nói xong, ngã lăn đùng ra giữa chiếu. Thế là đồng thăng. Từ đấy, ai chê hắn dốt, hắn đổ cho Thành Hoàng lấy mất hết chữ của hắn rồi.

Lão trọc phú quả là một người rất thông minh đúng không các bạn? Hãy thường xuyên ghé thăm unlockvungtau.com để cười vỡ bụng với những câu truyện cười thế giới hài hước, truyện cười 18+, truyện cười người lớn, truyện cười tình yêu, thơ ca cười,..mới nhất hiện nay. Để các bạn có thể thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng nhé.

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..