Xưa con Lươn và con Cá Rô là một đôi bạn thân, thường năng đi lại với nhau. Một hôm, Rô đi kiếm ăn, qua chỗ Lươn ở, thấy Lươn đương nằm chơi trong lờ.

Rô hỏi rằng:

– Bác thư thả nằm chơi đấy ư?

Lươn nói:

– Tôi mới dựng được một cái nhà nghỉ mát. Mời bác hãy ghé vào chơi.

Rô sợ không vào.

Lươn rằng:

       Nhà tôi gió mát trăng trong

Thềm cao, sân rộng, sổ song bốn bề.

       Xin bác đừng chê!

Cá Rô vẫn rụt rè đứng ở ngoài trông vào.

Lươn lại rằng:

       Nhà tôi cao rộng bốn bề

Bác vào nhà nghỉ không hề can chi.

       Xin chớ ngại gì!

Rô bây giờ bùi tai, chui vào trong lờ.

Một chốc Lươn vươn mình chui ra, rủ Rô cùng mau mau ra để cùng ngao du sông bể. Nhưng Rô đã mắc lờ, không làm thế nào ra được nữa.

Lươn bảo rằng:

       Mình em như cá vào lờ,

Khi vào thì dễ, bây giờ khó ra.

       Xin cố chui qua!

Nghe thấy Lươn hát, Rô nằm trong lờ, Rô khóc mãi thế nào đến hai mắt đỏ ngầu lên.

Lươn thấy Rô khóc, Lươn bật phì cười. Rô càng khóc bao nhiêu, thì Lươn càng cười bấy nhiêu, cười mãi thế nào đến hai mắt híp lại.

Bởi thế mà từ đấy mắt Rô lúc nào cũng đỏ ngầu mà mắt Lươn bao giờ cũng ti hí.

Nguồn : Tổng hợp

0 Shares:
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You May Also Like
Chi tiết

Hà Ô Lôi

Vào thời nhà Trần, ở làng Ma-la gần thành Thăng-long có Đặng Sĩ Dinh tuổi còn trẻ mà…