[20]-Trịnh - Nguyễn (1533-1788)

Bùi Sĩ Tiêm

Năm sinh Canh Ngọ 1690 -…
Tỉnh thành Thái Bình
Thời kì – Trịnh – Nguyễn (1533-1788)

Danh sĩ đời Lê Dũ tông, quê làng Kinh Lũ, huyện Đông Quan, tỉnh Thái Bình (nay vãn thuộc tỉnh Thái Bình).

Ông có tài văn thơ, bao giờ cũng được hạng ưu trong các kì phẩm bình hàng tháng ở các lớp học trường Giám. Lại còn truyền tụng: Tài thơ của ông khiến thần nhân cũng nể.

Năm Vĩnh Thịnh 11 (Ất tị 1715) ông 25 tuổi, đỗ tiến sĩ. Làm quan thanh liêm, cương trực. Khoảng năm Vĩnh Khánh (1729 – 1732) khi làm Thái thường tự khanh, ông dâng sớ điều trần 10 việc, đều là những lời đòi kềm chế họ Trịnh đang lộng quyền. Vua Lê lo ngại cho ông. Quả nhiên, chúa Trịnh Giang làm dữ, cách chức ông, đuổi về quê. Lê Trọng Thứ can thiệp, cho rằng cách chức ông là không đúng cũng bị Trịnh Giang bắt giam. Ông trở về làng mở thư viện, dạy học, học trò rất đông, sĩ phu đều kính yêu.

Đến đời Lê Hiến tông, ông mất, được truy phục chức cũ tặng cho hàm Tham chính, lại truy tặng là Đại học sĩ, tước Trung Liệt Hầu, và cấp tự điển cho con cháu ông thờ phụng.

Đương thời có câu ca tụng ông: “Đông quan Kinh Lũ, văn chương độc bộ” nghĩa là: Văn chương độc nhất là ông Kinh Lũ, huyện Đông Quan. Các sĩ phu có bài văn tế truy điệu ông, trong có câu:

“Dĩ cái thế văn chương, suy chi vi đình nguyên nhất cử, cổ kim khoa mục chi sở vô;
Dĩ mãn xoang trung nghĩa, phải chi vi phong sự thập điều, phủ việt gian hùng ư vi tử “;

Nghĩa là:

Dùng văn chương nhất đời, thi một lần đỗ đến Đình nguyên, thật là khoa mục xưa nay chưa từng có,
Lấy đầy lòng trung nghĩa, phát ra làm sớ tâu 10 khoản, thề là giết kẻ gian hùng khi còn sống
.

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button

Đã phát hiện chương trình chặn QUẢNG CÁO!

Xin hãy tắt chương trình chặn quảng cáo, bấm F5 (refresh) lại trang nếu trình duyệt không tự động..